Tác giả chia sẻ về cái kết “Cho tớ một phần với!”
- 8 thg 7
- 4 phút đọc
Một trong những điều tác giả Hà Hoàng Trang thích thú nhất khi viết kịch bản sách tranh là được áp dụng tư duy tạo tình huống bất ngờ của người lớn vào câu chuyện dành cho trẻ nhỏ.
Tác giả yêu thích cách một câu chuyện lần lượt hé lộ các tình tiết, dẫn người đọc đi theo một hướng suy nghĩ rồi đưa ra một cái kết khác với dự đoán. Đây là kỹ thuật thường được sử dụng trong hài độc thoại và cũng được nhiều tác giả sách tranh tài năng trên thế giới áp dụng. Theo tác giả, trong giáo dục có hài hước và trong hài hước cũng có giáo dục.
Cách xây dựng cái kết của “Cho tớ một phần với!”
Với “Cho tớ một phần với!”, tác giả Hà Hoàng Trang không xây dựng một cú chuyển hướng quá khó đoán. Tuy nhiên, đây vẫn là một cái kết mà người lớn khi đọc chưa chắc đã hình dung được ngay từ đầu.
Trong hành trình các nhân vật cùng nhau góp gạo và nguyên liệu, những bức tranh biết kể chuyện của họa sĩ Lê Huy Nho khiến bố mẹ có thể nghĩ đến một số khả năng khác nhau, nhưng vẫn không chắc câu chuyện sẽ thực sự kết thúc như thế nào.
Chính quá trình chờ đợi và dự đoán ấy tạo nên một trải nghiệm thú vị khi bố mẹ và các bạn nhỏ cùng đọc cuốn sách.
Khi cái kết tạo ra những phản ứng khác nhau
Tác giả nhận thấy có những bố mẹ yêu thích cái kết vì cảm thấy vui và bất ngờ. Tuy nhiên, cũng có những phụ huynh không thích vì lo con sẽ bắt chước phản ứng xuất hiện ở cuối câu chuyện.
Từ những phản hồi đó, tác giả đặt ra một câu hỏi: Liệu câu chuyện có trở nên nhàm chán nếu kết thúc theo cách mà ai cũng đoán được và cũng mong muốn?
Giống như khi xem một bộ phim, nếu cả diễn biến lẫn cái kết đều dễ dàng được dự đoán, câu chuyện có thể để lại ít ấn tượng hơn. Ngược lại, một tình tiết khó đoán có thể khiến người xem nhớ lâu hơn, kể cả khi họ không hoàn toàn yêu thích tình tiết ấy.

Trải nghiệm đọc của trẻ không nhất thiết giống người lớn
Theo tác giả Hà Hoàng Trang, người lớn thường đánh giá một tác phẩm dựa trên trải nghiệm đã được tích lũy trong nhiều năm. Trong khi đó, trẻ nhỏ phần lớn tiếp xúc với những cuốn sách do bố mẹ hoặc người thân lựa chọn.
Bố mẹ thường quyết định cuốn sách nào được xem là hay để đọc cho con và cuốn sách nào bị coi là dở nên không cần xuất hiện trong tủ sách.
Tuy nhiên, trong chính tủ sách của gia đình tác giả, có những cuốn chị cảm thấy không hay nhưng con vẫn rất yêu thích. Tác giả phải học cách chấp nhận điều đó, đồng thời thử tìm ra những điểm hay từ chính cuốn sách mà bản thân từng đánh giá là dở. Trải nghiệm này cho thấy cảm nhận của trẻ không phải lúc nào cũng giống với sự đánh giá của người lớn.
Đọc sách không chỉ nằm ở hiệu quả
Việc đọc sách nói chung và đọc sách tranh nói riêng thường được nhắc đến qua những hiệu quả hoặc ảnh hưởng đối với hành vi của người đọc.
Tuy nhiên, tác giả Hà Hoàng Trang cho rằng vẫn còn ít người nói về trải nghiệm đọc sách: những cảm xúc và trạng thái tinh thần thăng trầm mà bố mẹ và trẻ cùng trải qua trong một câu chuyện. Đó có thể là sự tò mò, chờ đợi, bất ngờ, thích thú hoặc một cảm giác chưa hoàn toàn đồng tình với cái kết. Với tác giả, việc cùng nhau trải qua những cảm xúc ấy cũng là một cách sống chậm của những người yêu cuộc sống và tìm kiếm ý nghĩa trong những điều nhỏ bé quanh mình.
Những trải nghiệm đa dạng tạo nên một tâm hồn nhiều màu sắc
Nếu một bạn nhỏ bắt chước chi tiết ở cuối “Cho tớ một phần với!” sau khi đọc, tác giả cho rằng bố mẹ có thể xem đó là một phản ứng bình thường. Việc trẻ nhớ lại khoảnh khắc ấy cũng cho thấy cuốn sách đã tạo nên một trải nghiệm đọc thú vị đối với con.
Theo tác giả Hà Hoàng Trang, khi trẻ được tiếp xúc với nhiều điều đa dạng, thế giới tinh thần của con cũng có cơ hội trở nên nhiều màu sắc hơn. Và nếu từ những câu chuyện ấy, một bạn nhỏ dần hình thành được một gu hài hước thú vị, liệu bố mẹ có trách cuốn sách không?
Bố mẹ và các bạn nhỏ đã đọc “Cho tớ một phần với!” chưa? Cái kết của câu chuyện đã để lại cảm xúc gì trong trải nghiệm đọc của gia đình?




Bình luận